Tắt Đèn

Tình trạng: Còn hàng

Giá bìa: 89.000₫

Giá đang giảm: 71.000₫

Tiết kiệm: 18.000₫ (- 20%)

Tắt đèn là một tác phẩm quen thuộc với các bạn đọc Việt Nam, và được xem là một trong những thiên “kinh điển” của nền văn chương thế kỉ XX. Bằng ngòi bút hiện thực đặc sắc, Ngô Tất Tố đã xây dựng nên câu chuyện về gia đình Chị Dậu, đại diện cho tầng lớp bần cùng dưới nạn sưu thuế ở nông thôn thời bấy giờ. Từng dòng chữ trong tác phẩm, đặc biệt...

Thêm vào yêu thích Đã yêu thích

Dịch vụ và khuyến mãi

  • Khuyến mãi HOTChi tiết
  • Miễn phí vận chuyển với tất cả các đơn hàng có giá trị từ 500.000đ trở lênChi tiết
  • Top 100 cuốn sách Quản trị Kinh doanh hay nhấtChi tiết
  • Top 20 cuốn sách Kỹ năng sống dành cho bạn trẻChi tiết


Tắt đèn là một tác phẩm quen thuộc với các bạn đọc Việt Nam, và được xem là một trong những thiên “kinh điển” của nền văn chương thế kỉ XX. Bằng ngòi bút hiện thực đặc sắc, Ngô Tất Tố đã xây dựng nên câu chuyện về gia đình Chị Dậu, đại diện cho tầng lớp bần cùng dưới nạn sưu thuế ở nông thôn thời bấy giờ. Từng dòng chữ trong tác phẩm, đặc biệt cảnh chị Dậu bán con đã khiến người đọc bao thế hệ không thể kìm nước mắt. Qua tác phẩm của mình, nhà văn đã phản ánh được hiện trạng xã hội một cách sâu sắc, tình cảnh khốn đốn của người dân dưới chế độ xã hội cũ và cũng thấy được sự phản kháng của đạo lý, chính nghĩa. Bởi vậy, tiểu thuyết Tắt đèn, được đánh giá là thành công nhất, có giá trị nhất của nhà văn Ngô Tất Tố, là một trong những tác phẩm xuất sắc nhất trong dòng văn hiện thực của văn chương nước ta giai đoạn 1930-1945.

Bản Tắt đèn này, được khôi phục theo nguyên tác xuất bản lần đầu, 1939, do Cao Đắc Điểm và Ngô Thị Thanh Lịch sưu tầm, khảo dị, chú giải. 

Tác phẩm gồm có 27 phần, đánh theo số La Mã (I – XXVII) và 4 phụ lục là các bài viết Tắt đèn đăng trên các báo. 

Lược trích:

+) Sự đói rách của con và sự lầm than của vợ, đắp đổi tiến đến trước mắt, đã làm cho anh gan ruột nẫu nà. Thêm mấy bữa nay, Lý trưởng ngày ngày sai người giục thuế, anh càng luống cuống như con kiến bò trong chảo nóng, không biết lo liệu thế nào. Sớm ngày, cơn sốt đã tan, anh phải gắng gượng chống gậy ra đi, cũng định vay mượn lấy vài đồng trả cho xong “món nợ Nhà nước”. Nhưng đi thì đi, chính anh cũng không tự biết mình sẽ đi đến nhà ai, và chừng bao giờ thì về. 


+) - À, mày thách ông phải không? Hừ! Thấy ông nể mặt mày càng làm già! Được! Ông thử cho mày biết tay. Này thách! Này… thách!!!
Mỗi tiếng “này thách” từ miệng ông Cai đã đưa ra, chị Dậu lại được hai ba quả thụi vào ngực. Đứng không vững, chị này ngã phịch xuống đất. Cái Tỉu nằm trong lòng mẹ khóc ngặt khóc nghẽo. Cái Tý, thằng Dần mỗi đứa nấp một xó nhìn trộm bố mẹ phải đòn. Cả hai đứa cùng nức nở khóc không ra tiếng.


+) Bà Nghị nhả miếng bã trầu cầm tay, quai thật dài cặp môi cắn chỉ:
    - Chẳng cứu với vớt gì cả! Mày có bán đứa con gái tao mua!
    - Xin vâng!
    - Sáng ngày chồng mày nói rằng con bé ấy đã lên bảy tuổi, xin lấy ba đồng. Cụ ông tưởng nó nói thật, bằng lòng cho nó hai đồng. Nhưng giờ nghe nói con mày mới có sáu tuổi, thì tao chiết đi một nửa, chỉ cho một đồng thôi. Thuận bán thì về đưa nhau sang đây!
Chị Dậu ngơ ngác:
     - Thưa cụ, thật quả cháu đã lên bảy, nó đẻ tháng giêng năm Tý. Chúng con không dám nói dối cửa cụ!
     - Tao không thể tin cái miệng vợ chồng nhà mày! Người ta mách tao là nó lên sáu, thì tao hay nó lên sáu. Chứ tao biết đâu nó đẻ năm Tý hay đẻ năm tỵ năm tỳ…! 


+) Chừng như lúc nãy thấy bắt cả chó lớn, chó con, cái Tý vẫn tưởng những con vật ấy sẽ đi thế mạng cho mình, cho nên nó đã vững dạ ngồi im. Bây giờ nghe mẹ giục nó phải đi, nó lại nhếch nhác mếu khóc: 
- U nhất định bán con đấy ư? U không cho con ở nhà nữa ư? Khốn nạn thân con thế này! Trời ơi!... Ngày mai con chơi với ai? Con ngủ với ai?
Chị Dậu lại lã chã hai hàng nước mắt:
- U van con, u lạy con, con có thương thầy thương u, thì con cứ đi với u, đừng khóc lóc nữa, đau ruột u lắm. Công u nuôi con sáu, bảy năm trời, tốn kém bao nhiêu tiền của! Bây giờ phải đem con đi bán, u đã chết từng khúc ruột rồi đấy, con ạ. Nhưng mà tiền sưu không có, thầy con đau ốm là thế, vẫn bị người ta đánh trói, sưng cả hai tay lên kia… Nếu không bán con, thì lấy tiền đâu nộp sưu? Để cho thầy con khổ sở đến nước nào nữa? Thôi, u van con, u lạy con, con có thương thầy, thương u, thì con cứ đi với u! 


+) Hình như tức quá không thể chịu được, chị Dậu liều mạng cự lại:
- Chồng tôi đau ốm, ông không được phép hành hạ!
Cai lệ tát vào mặt chị một cái đánh bốp, rồi hắn cứ nhảy vào cạnh anh Dậu.
Chị Dậu nghiến hai hàm răng:
- Mày trói ngay chồng bà đi, bà cho mày xem!
Rồi chị túm lấy cổ hắn, ấn dúi ra cửa. Sức lẻo khẻo của anh chàng nghiện chạy không kịp với sức xô đẩy của người đàn bà lực điền, hắn ngã chỏng quèo trên mặt đất, miệng vẫn nham nhảm thét trói vợ chồng kẻ thiếu sưu. 
Người nhà Lý trưởng sấn sổ bước đến giơ gậy chực đánh chị Dậu. Hai người giằng co nhau, đu đẩy nhau, rồi ai nấy đều buông gậy ra, áp vào vật nhau. Hai đứa trẻ con kêu khóc om xòm. Kết cục, anh chàng “hầu cận ông Lý” yếu hơn chị chàng con mọn, hắn bị chị này túm tóc lẳng cho một cái, ngã nhào ra thềm. 
… - Thà ngồi tù. Để cho chúng nó làm tình làm tội mãi thế, tôi không chịu được…

 

Alpha Books trân trọng giới thiệu!
 

Sách cùng loại