Số Đỏ

Tình trạng: Còn hàng

Giá bìa: 98.000₫

Giá đang giảm: 78.000₫

Tiết kiệm: 20.000₫ (- 20%)

Số đỏ là cuốn tiểu thuyết nổi tiếng nhất của Vũ Trọng Phụng, và cũng là tác phẩm nổi tiếng được người đọc bao thế hệ yêu thích. Anh chàng “Xuân Tóc Đỏ” cũng trở thành một nhân vật “kinh điển” “ai cũng biết” khi nhắc đến văn học Việt Nam. Từ một người mồ côi, không cha không mẹ, không nhà không cửa, không học thức… một bước trở thành anh hùng dân tộc, một ông...

Thêm vào yêu thích Đã yêu thích

Dịch vụ và khuyến mãi

  • Khuyến mãi HOTChi tiết
  • Miễn phí vận chuyển với tất cả các đơn hàng có giá trị từ 500.000đ trở lênChi tiết
  • Top 100 cuốn sách Quản trị Kinh doanh hay nhấtChi tiết
  • Top 20 cuốn sách Kỹ năng sống dành cho bạn trẻChi tiết


Số đỏ là cuốn tiểu thuyết nổi tiếng nhất của Vũ Trọng Phụng, và cũng là tác phẩm nổi tiếng được người đọc bao thế hệ yêu thích. Anh chàng “Xuân Tóc Đỏ” cũng trở thành một nhân vật “kinh điển” “ai cũng biết” khi nhắc đến văn học Việt Nam. Từ một người mồ côi, không cha không mẹ, không nhà không cửa, không học thức… một bước trở thành anh hùng dân tộc, một ông đốc tờ, một người giữ vai trò quan trọng trong xã hội “Âu hóa”.

Câu chuyện cuộc đời Xuân đã khiến người đọc rất khoái chí, cười ra nước mắt, và cũng cười để ngậm ngùi, để chua xót cho sự tha hóa, đua đòi một thời của xã hội cũ.  

Đọc lại Số đỏ để cười lại cùng cái cười của cố nhân, và cũng soi lại cuộc đời của hiện tại để sống đúng hơn, đẹp hơn.Cuốn tiểu thuyết có 20 phần, mỗi phần đều có đặt tên đại ý cho nội dung phần đó. 

Lược trích:
+) Xuân Tóc Đỏ không ngờ rằng, khi xưa, lúc nó ngồi đọc quảng cáo cho một hiệu thuốc vào máy phóng thanh, và ngồi trên mũi ô tô với bộ quần áo Charlot và cái mặt nạ, thổi loa khắp phố phường cho một “ông vua thuốc lậu” Nam Kỳ, thì chính là nó đã tập đi đến khoa học, và do thế, đến sự phú quý.

+) Lâu lâu, sống mãi trong bầu không khí hỗn loạn những sự kính trọng, sợ sệt, mơn trớn của kẻ chung quanh, Xuân Tóc Đỏ đâm ra khinh người. Vì lẽ theo thói thường những kẻ nhũn nhặn hay bị coi khinh, nên Xuân Tóc Đỏ càng kiêu ngạo, càng làm bộ làm tịch bao nhiêu, lại được thiên hạ càng kính trọng. Một cái lặng im của nó cũng có giá trị của một cái đặc ân. Một cái gật đầu ngây ngô của nó cũng có giá của một cái đặc ân. Bọn thợ may và thợ thêu cho nó là có thế lực đối với ông chủ, bà chủ. Cô Tuyết kính thờ nó vì Xuân được cụ bà… kính thờ. Ông TYPN, ông Joseph Thiết, cả ông đốc Trực Ngôn nữa, cả cậu Tú Tân là em ruột ông Văn Minh nữa, cũng ra vẻ nịnh hót nó để lấy lòng nó, vì ai cũng tưởng cụ cố Hồng (Biết rồi! Khổ lắm) đương chủ trương những tư tưởng cổ điển bí mật là gả cô Tuyết, cô con gái rượu, gái yêu quý, cho Me-sừ Xuân? Hoặc tự mình lừa dối mình, hoặc bị vô số kẻ khác lừa dối, ai cũng ở cảnh bó buộc không sợ hãi hoặc không kính trọng Xuân thì không được.

+) À, giỏi nhé? Được lắm! Rồi mà xem! Để đấy tôi hối hôn đám kia cho mà xem! Tôi sẽ gả con Tuyết cho thằng Xuân, tôi xin cam đoan như thế với bà! Chả gì nó cũng đã học trường thuốc, đã được có người gọi là ông đốc, mà về quần vợt thì nay mai nó chiếm giải quán quân! Này tôi bảo thật: con Tuyết mà chửa với thằng Xuân thì thật phúc bảy mươi đời cho nhà này! Bà câm đi, bà ngu lắm! 
Cụ Hồng đã nói như một người nghiện đứng đắn trong một cơn thịnh nộ đúng giờ và đúng bữa. 

+) Với một cái đám ma theo cả lối ta, Tàu, Tây, có kiệu bát cống, lợn quay đi lọng, cho đến lốc-bốc-soẻng và bú rich, và vòng hoa, có đến ba trăm câu đối, vài ba trăm người đi đưa, lại có cậu Tú Tân chỉ huy, những nhà tài tử chụp ảnh đã thi nhau như ở hội chợ. Thật là một đám ma to tát có thể làm cho người chết nằm trong quan tài cũng phải mỉm cười sung sướng, nếu không gật gù cái đầu… 

+) Với cái hùng biện của một người đã thổi loa cho những hiệu thuốc lậu, với cái tự nhiên của một anh lính cờ chạy hiệu rạp hát, lại được ông Văn Minh vặn đĩa kèn, Xuân Tóc Đỏ đã chinh phục quần chúng như một nhà chính trị đại tài của Tây phương. Mấy nghìn người bị gọi là mi, không những đã chẳng tức giận chút nào, lại còn vô cùng cảm phục, cho rằng người ta “phải thế nào” người ta mới dám ngôn luận tự do như thế! Cho nên Xuân Tóc Đỏ diễn thuyết vừa xong, tiếng vỗ tay của nhân dân ran lên như mưa rào! Một lần nữa, cái đạo binh các ông thợ ảnh lại xông đến gần nó… Thế rồi, ở chỗ kia ở chỗ này, thiên hạ sốt sắng hoan hô:
- Xuân Tóc Đỏ vạn tuế! Sự đại bại vạn tuế!

Alpha Books trân trọng giới thiệu!

Sách cùng loại